Hồ Sơ Tổng Quan (Fast Facts)
Thời Kỳ Xuất Hành
Vua Ai Cập thời Xuất Hành, biểu tượng của sự kiêu ngạo và lòng chai đá
Hành Trình Cuộc Đời & Tiểu Sử
Pha-ra-ô là danh xưng của vị hoàng đế Ai Cập cổ đại cai trị trong thời kỳ dân Ít-ra-en phải chịu ách nô lệ lầm than (thường được gắn với thời kỳ Ramesses II hoặc Merneptah).
Khi Mô-sê và A-rôn nhân danh ĐỨC CHÚA truyền lệnh: 'Hãy thả dân Ta đi', Pha-ra-ô đã khinh miệt khước từ và gia tăng sưu dịch khổ ải. Bất chấp 10 tai ương kinh hoàng giáng xuống Ai Cập, lòng ông vẫn cứng cỏi không chịu khuất phục.
Sau tai ương con đầu lòng, Pha-ra-ô buộc phải để dân Ít-ra-en ra đi, nhưng rồi lại đổi ý xua toàn bộ chiến xa và kỵ binh đuổi theo, để rồi bị vùi lấp hoàn toàn dưới đáy Biển Đỏ (Xh 14).
Kho Tàng Trích Đoạn Kinh Thánh
“Pha-ra-ô đáp: 'ĐỨC CHÚA là ai mà ta phải nghe lời Người để thả Ít-ra-en đi? Ta không biết ĐỨC CHÚA, và ta cũng chẳng thả Ít-ra-en đâu!'”
“Sở dĩ Ta để ngươi sống là để chỉ cho ngươi thấy quyền năng của Ta, và để Danh Ta được truyền tụng khắp hoàn cầu.”
“Kinh Thánh nói với Pha-ra-ô: 'Chính vì điều này mà Ta đã cất nhắc ngươi: để tỏ quyền năng của Ta nơi ngươi...'”
Ý Nghĩa Thần Học & Bài Học Tâm Linh
Pha-ra-ô là hình ảnh điển hình của kẻ tôn sùng quyền lực thế gian và lòng chai đá (Obduration) khước từ ân sủng. Sự chống cự của ông làm sáng tỏ quyền năng cứu chuộc vô địch của Thiên Chúa: không thế lực trần gian nào có thể ngăn cản Kế Hoạch Cứu Độ.
